Ý tưởng kinh doanh đặc sản vùng miền

1. Ý tưởng

Đồ đặc sản tại các vùng miền luôn là mặt hàng đắt khách tại các thành phố lớn như Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng… Mỗi khi đi du lịch, điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí mỗi người trước khi trở về là phải tìm mua bằng được đồ đặc trưng tại địa phương đó về làm quà hoặc sử dụng. Tuy vậy, không phải ai cũng có thời gian, tiền bạc đi du lịch để mua và thưởng thức đặc sản địa phương. Chính vì vậy việc bán hàng đặc sản tại các thành phố lớn dù là trực tuyến hay qua mặt bằng bán lẻ trực tiếp là sự lựa chọn tốt cho những ai muốn khởi nghiệp kinh doanh với số vốn nhỏ.

Việc kinh doanh đặc sản vùng miền mặc dù có thị trường tiêu thụ rộng, nhưng gặp phải rào cản lớn nhất đó là tâm lý người tiêu dùng. Nhiều địa phương sản xuất hàng còn chưa chú trọng tới khâu vệ sinh, an toàn thực phẩm. Chính vì vậy để kinh doanh thành công, bạn cần tạo dựng được niềm tin trong lòng khách hàng.

Một vài đặc sản được ưa chuộng có thể kể đến như thịt trâu gác bếp, tôm chua Huế, nem chua Thanh Hóa, chả mực Quảng Ninh, bưởi Đoan Hùng, nho xanh Ninh Thuận, bơ sắp Đắk Lắk, nước mắm Phú Quốc… Do đặc sản vùng miền đều là thực phẩm nên rất dễ tiêu thụ bởi nhu cầu ăn uống là nhu cầu thường trực trong xã hộ, đặc biệt là với những người không có điều kiện đi tới các tỉnh thành.

y-tuong-kinh-doanh-dac-san-vung-mien

2. Hoàn cảnh khách quan

Không khó để mua bất cứ loại đặc sản nào của vùng núi phía Bắc hay gia vị chế biến món ăn cầu kỳ của miền Trung tại TP HCM.

Vừa khai trương cửa hàng đặc sản Vũng Tàu (Phước Long A, quận 9) với món tủ là chả cá thu, chị Linh, chủ cửa hàng 234 (Phước Bình, quận 9) cho rằng, yếu tố đầu tiên khiến các bà nội tin và chọn các loại thực phẩm đặc trưng của một số vùng miền không phải vì sự ngon, lạ miệng nữa. Họ tin tưởng hàng tại chỗ thường “thật”, theo nghĩa đảm bảo an toàn thực phẩm, không sử dụng phụ gia khi chế biến. Vì thế nên cửa hàng chuyên đặc sản vùng miền ngày càng thu hút sự nhập cuộc của nhiều người.

Ưu thế của các cửa hàng chuyên doanh đặc sản vùng miền là sản phẩm tươi ngon, giá cạnh tranh. Trong ảnh: Sản phẩm “tủ” của cửa hàng thực phẩm Vườn Quê là cá mực ghe câu.

Cũng theo chị Linh, quê chị ở Vũng Tàu. Trước đây chị chỉ bán chả cá thu Vũng Tàu cho người quen, đồng nghiệp trong công ty, coi như giới thiệu món tủ của quê. Ai muốn ăn thì đặt, chị tổng hợp số lượng, nhờ người nhà ở quê mua và gửi xe đò lên. Dần dần nhu cầu tăng, không chỉ chả cá thu mà còn nhiều loại hải sản tươi sống khác. Thấy làm ăn được, chị quyết định mở rộng kinh doanh bằng cách mở cửa hàng.

Cách cửa hàng chị Linh hơn 200m, cửa hàng Tràng An, chuyên kinh doanh đặc sản của các tỉnh miền Bắc cũng vừa khai trương với đủ các món, từ chè (Thái Nguyên), miến dong (Hà Nội), măng khô (Tuyên Quang), bánh đậu xanh (Hải Dương), các loại thịt gác bếp (Sơn La), bún (Hà Nội), rượu Làng Vân (Bắc Giang)… Và cũng như chị Linh, chủ cửa hàng này cho biết, sau một thời gian bán đặc sản miền Bắc theo kiểu “xách tay” khá đắt hàng, chị mở luôn cửa hàng. Hàng tươi bán mỗi ngày tại cửa hàng chị như bánh chưng, bún tươi, các loại rau xanh được người nhà đóng thùng, gửi máy bay vào mỗi buổi sáng.

Vú sữa Lò Rèn, đặc sản của Tiền Giang là trái cây được nhiều khách ưa chuộng tại một cửa hàng đặc sản ở đường Thảo Điền, quận 2.

Để cạnh tranh, việc cung cấp và phân phối rất được các cửa hàng chuyên kinh doanh loại hàng hóa này đặc biệt chú trọng, nhằm giành thiện cảm với khách hàng. Đặc biệt với các cửa hàng “sinh sau đẻ muộn” thì hàng tươi ngon, giao tận nơi, chế độ hậu mãi tốt là phương châm. Một số cửa hàng không chỉ bán mà còn hướng dẫn khách cách chế biến món ăn theo đúng hương vị tại nơi xuất xứ món đặc sản đó một cách tận tình; hướng dẫn khách cách chọn thực phẩm tươi ngon, cách phân biệt hàng thật, hàng nhái. Thậm chí có cửa hàng, như Vườn Quê tại đường Nguyễn Thái Bình, quận 1 còn tỉ mỉ lên thực đơn hàng ngày cộng với cách chế biến để các bà nội trợ ít thời gian không phải đắn đo suy nghĩ “hôm nay ăn gì”.

Chị Dương, chủ cửa hàng thực phẩm Vườn Quê, cho biết nét riêng, đặc biệt khiến người tiêu dùng không thể bỏ cửa hàng chị chính là các loại hải sản Phan Thiết được đặt ghe câu, tức ghe tàu đánh bắt gần bờ, không ở lại dài ngày trên biển nên cá, mực tươi ngon. Cứ mỗi buổi sáng ngư dân đi đánh bắt về, người nhà chị ở Phan Thiết thu mua, sau đó gửi xe vào TP HCM nên cửa hàng chị thường tấp nập khách từ 4 giờ chiều đến tối. “Hiện nay cứ ra ngõ là gặp cửa hàng đặc sản vùng miền, nếu không kinh doanh bằng uy tín, chất lượng và đặc trưng riêng thì không thể tồn tại”, chị Dương nói.

Cùng với các cửa hàng thật, các gian hàng online cũng liên tục được lập nên để chào bán đặc sản vùng miền. Đông nhất và nhạy bén nhất là các chị em dân văn phòng với lợi thế nguồn khách hàng ổn định là đồng nghiệp. Trên các trang mạng muare, vatgia, lamchame… đâu đâu cũng thấy quảng cáo bán đặc sản quê, từ bơ sáp Đắk Lắk, dừa Bến Tre, rau Đà Lạt đến cá bống kho Sơn Trà, cua Huỳnh đế Phú Quý, chuột đồng Đồng Tháp… với giá còn rẻ hơn mua ở chợ, siêu thị.

Dân kinh doanh đặc sản vùng miền cho rằng, để cạnh tranh tốt thì người bán phải có nguồn hàng ở quê để đảm bảo hàng đúng chất lượng. Trong ảnh: rau Đà Lạt, đặc sản không thể thiếu ở nhiều cửa hàng.

Chị Liên, bán hàng trên diễn đàn lamchame, cho biết bán hàng online không mất tiền thuê mặc bằng, hàng lấy tận gốc ở quê, bán lẻ tận tay người tiêu dùng nên giá khá mềm mà vẫn có lãi. Đây là yếu tố đầu tiên khiến nhiều người mở gian hàng online bán đặc sản quê. Để cạnh tranh, theo chị Liên, người bán phải có người thân quen làm đầu cầu ở quê để đi mua hàng, chọn hàng, để vừa tiết kiệm thời gian, tiền bạc vừa đảm bảo nguồn hàng đúng chất lượng, đúng xuất xứ.

Vì là các đặc sản vùng miền trên cả nước, nên giá thành cũng cao hơn các sản phẩm cùng loại thông thường trên thị trường. Tuy nhiên, với mong muốn có những món ăn vừa ngon vừa lạ thì giá cả không còn là yếu tố quyết định để các bà nội trợ chọn mua các mặt hàng này.

Bà Hạnh, khách hàng thường xuyên của cửa hàng đặc sản Hà Nội trên đường Điện Biên Phủ- Bình Thạnh, cho biết dù là người miền Nam, nhưng bà vẫn thường mua các loại đặc sản riêng của các tỉnh miền núi phía Bắc, như măng lưỡi lợn, trâu gác bếp, miến… vì bà muốn bữa cơm gia đình thêm đặc biệt hơn, cũng muốn tìm mua những món mới lạ để mọi người trong gia đình thử. Ngoài ra, đặc sản vùng miền cũng là thứ bà chọn mỗi khi biếu người thân, bạn bè.

…………….

Cam Canh, bưởi Năm Roi, chè Thái Nguyên, bánh pía Sóc Trăng… chỉ là một vài đại diện trong số hàng trăm đặc sản của Việt Nam. Tuy nhiên, đa phần các đặc sản vùng miền lại chưa xây dựng được thương hiệu nên ít người biết đến và giá trị không cao.

Đa phần chưa có thương hiệu

Theo Viện Nghiên cứu và Phát triển ngành nghề nông thôn Việt Nam, từ năm 2008, Việt Nam đã có trên 40 mặt hàng đạt tiêu chí chỉ dẫn địa lý quốc gia. 750 các mặt hàng đặc sản khác nhau đã đem lại thu nhập, việc làm cho hơn 10 triệu lao động.

Thu hái chè đặc sản ở làng nghề chè Khe Cốc, xã Tức Tranh, huyện Phú Lương, Thái Nguyên. Ảnh: Hoàng Nguyên – TTXVN

Mặc dù tiềm năng của các đặc sản vùng miền Việt Nam là rất lớn nhưng việc phát triển, tạo thương hiệu và tiêu thụ các sản phẩm này còn nhiều hạn chế. Nhận thức về tiềm năng phát triển của các sản phẩm này chưa đầy đủ, chưa có sự đánh giá và xây dựng kế hoạch phát triển lâu dài tạo thương hiệu đặc sản cho mỗi địa phương.

Theo ông Lê Quốc Vinh, Tổng giám đốc Tập đoàn Le Invest, thương hiệu đặc sản Việt Nam chưa tạo được uy tín sâu rộng do nhiều nguyên nhân như hàng kém chất lượng làm giảm uy tín thương hiệu, sản phẩm Trung Quốc đội lốt hàng Việt gây hoang mang cho người tiêu dùng, chưa đầu tư cho xây dựng thương hiệu, chủ yếu bán sản phẩm thô để nước ngoài gắn thương hiệu của họ và xuất khẩu…

Các địa phương nên xây dựng các điểm bán hàng đạt chuẩn, khuyến khích các nhà hàng sử dụng 100% các sản phẩm đặc sản địa phương như một điểm đến cho khách du lịch.

Hiện nay, yêu cầu của thị trường đòi hỏi sản phẩm phải có nguồn gốc, xuất xứ rõ ràng, có nhãn hiệu hàng hóa được các cơ quan chức năng bảo hộ. Trong khi đó, đa phần các đặc sản do các cơ sở nhỏ lẻ làm. Rất ít sản phẩm đặc sản được đăng ký bảo hộ. Các doanh nghiệp (DN) sản xuất, kinh doanh chưa chú trọng thiết kế mẫu mã, bao bì cho sản phẩm… Mặt khác, do sự hạn chế về vốn, quy mô sản xuất, trình độ quản trị và nghiệp vụ xúc tiến thương mại nên các cơ sở sản xuất chưa tiếp cận được các kênh phân phối hiện đại. Điều này khiến sức cạnh tranh của sản phẩm thấp, thậm chí một số sản phẩm tiêu biểu của địa phương đang dần bị mai một.

Ông Lê Bá Ngọc, Tổng Thư ký Hiệp hội Xuất khẩu hàng thủ công mỹ nghệ Việt Nam dẫn chứng: Thái Lan có rất nhiều chính sách hỗ trợ các DN phát triển đặc sản vùng miền như: DN được tham gia các hội chợ trong nước và quốc tế miễn phí; cung cấp mặt bằng để DN có thể trưng bày và bán hàng tại các sân bay, điểm du lịch; được vay vốn đến 1 triệu bạt với lãi suất chỉ 1%/năm… Nhờ vậy, riêng năm 2013, doanh thu từ các mặt hàng đặc sản vùng miền của nước này đã đạt 2,9 tỷ USD.

Ông Tạ Văn Long, Phó Chủ tịch tỉnh Yên Bái chia sẻ, các sản phẩm đặc sản tiêu biểu của Yên Bái như quế, chè, gạo nếp Tú Lệ… gặp nhiều khó khăn trong quá trình tiêu thụ cũng như quảng bá sản phẩm đến người tiêu dùng. Ông Long mong muốn các DN quan tâm hơn đến các sản phẩm đặc sản của Yên Bái, tư vấn và hỗ trợ cho tỉnh trong việc mở rộng thị trường.

Ông Nguyễn Ngọc Hòa, Phó Giám đốc Sở Công Thương TP Hồ Chí Minh cho rằng, để tiêu thụ hàng đặc sản phải thông qua nhiều kênh bao gồm: phân phối tại hệ thống nội địa; xuất khẩu sang các nước thông qua hệ thống phân phối nước ngoài tại Việt Nam cũng như hệ thống phân phối của Việt Nam tại nước ngoài… “Cần lưu ý xuất khẩu tại chỗ, tức là kết nối đặc sản với các vùng du lịch, để du khách nước ngoài khi đến vùng du lịch có thể mua và quảng bá cho đặc sản vùng đó. Đây là cách mà Nhật Bản, Thái Lan đã làm thành công”, ông Hòa nói.

Ngay tại Đài Loan (Trung Quốc), chương trình “Mỗi thị trấn một sản phẩm” đã mở đường cho nhiều sản phẩm vùng miền được dễ dàng đến tay người tiêu dùng. Các sản phẩm này phải đạt chuẩn quốc gia, được thiết kế bao bì, đóng gói cẩn thận và bày bán tại các nhà ga trung tâm, sân bay, khu vực công cộng rất hiệu quả.

Việt Nam đã và đang gia nhập thị trường toàn cầu với việc thực hiện các cam kết FTA, TPP, AEC… Đây là cơ hội cho đặc sản vùng miền mở rộng thị trường tiêu thụ sang nước ngoài. Ông Lê Bá Ngọc cho rằng, để làm được điều này, Nhà nước cần phải chủ trì chương trình truyền thông, quảng bá các thương hiệu đặc sản vùng miền; hỗ trợ kinh phí bằng nguồn ngân sách Nhà nước cho chương trình truyền thông; kết nối các địa phương để hình thành hệ thống cung ứng hàng hóa và phân phối, đảm bảo yêu cầu chất lượng và nguồn gốc.

Bên cạnh đó, các địa phương cũng phải hợp tác chặt chẽ với các thị trường tiêu thụ bằng cách có chính sách cụ thể khuyến khích DN địa phương tham gia; đảm bảo chuỗi cung ứng cung cấp hàng chính gốc, đúng xuất xứ và chất lượng…

Về phía cơ quan quản lý, Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Cẩm Tú cho biết sẽ có kế hoạch rõ ràng và dài hạn với mục tiêu cụ thể để phát triển các đặc sản vùng miền, xây dựng các chương trình liên kết vùng miền để phát huy lợi thế tối đa của mỗi vùng miền từ khâu cung cấp đến tiêu thụ sản phẩm…

Kết luận: Đặc sản vùng miền là mặt hàng được ưa chuộng trên thị trường, do vậy chỉ cần chọn được mặt bằng kinh doanh tốt, đây sẽ là một mô hình kinh doanh có khả năng thu lợi nhuận cao. Mặt khác, do đa số sản phẩm đặc sản vùng miền hiện nay chưa có thương hiệu và được quảng bá rộng rãi nên chỉ cần bạn đảm bảo được yếu tố chất lượng và vệ sinh an toàn thực phẩm, người tiêu dùng sẽ ít quan tâm đến giá cả. Đây chính là một yếu tố khiến mô hình này trở nên hấp dẫn đối với rất nhiều người.

3. Điều kiện cần và đủ:

Để thực hiện hiệu quả mô hình này, bạn cần có một số điều kiện sau đây:

+ Bạn có số vốn khoảng 200 triệu, số tiền này dùng để mua hàng, thuê mặt bằng kinh doanh, lập web, quảng bá, tiếp thị sản phẩm… Tất nhiên tiềm lực tài chính càng lớn thì khởi đầu sẽ càng thuận lợi.

+ Bạn phải là người có khiếu giao tiếp, có khả năng tìm kiếm nguồn hàng đặc sản đảm bảo chất lượng, giá cả phù hợp.

+ Bạn biết kêu gọi sự hỗ trợ, ủng hộ của nhiều người…

+ Bạn phải có kiến thức kế toán cơ bản để quản lý tiền bạc chặt chẽ, ghi chép thu chi tỉ mỉ.

+ Bạn phải đủ kiên trì để theo đuổi con đường này.

4. Khó khăn và thuận lợi:

Khó khăn:

Một số khó khăn mà bạn phải đối mặt khi thực hiện mô hình này có thể kể ra như sau:

+ Tuyển dụng và đào tạo: Đây là vấn đề của rất nhiều người khởi nghiệp. Cho dù là người mới ra kinh doanh hay đã có nhiều năm kinh nghiệm, nhưng nếu không xây dựng được một hệ thống vững vàng, sự nghiệp của bạn khó có thể phát triển và trường tồn.

+ Phân bổ vốn đầu tư: Nhiều người phân bổ vốn không đúng hoặc đầu tư không hiệu quả, do đó, không thu được hiệu quả như mong muốn, thậm chí thất bại. Để biết phải phân bổ vốn vào đâu, bạn nên viết dự án kinh doanh hoặc tham khảo từ những doanh nhân đi trước.

Thuận lợi:

+ Đây là một ý tưởng khả thi, thiết thực.

+ Có thể gia tăng thu nhập bằng cách bán buôn cho các nhà hàng, khách sạn, siêu thị…

Đây là một mô hình mang lại lợi nhuận lớn. Ngoài mục tiêu lợi nhuận, việc phát triển thành công mô hình này còn góp phần khuyến khích hoạt động sản xuất, chế biến đặc sản tại các vùng miền, tăng thêm thu nhập cho người dân tại địa phương. Việc xây dựng chuỗi bán lẻ đặc sản hiệu quả, thậm chí xuất khẩu đặc sản ra nước ngoài cũng sẽ góp phần quảng bá hình ảnh nước ta với bạn bè quốc tế.

Capro

23/02/2016

Advertisements

Thẻ:,

About caprovn

Capro là một chuyên trang nghiên cứu và viết dự án làm giàu. Bạn nào có nhu cầu vui lòng liên hệ với Admin theo địa chỉ E-mail: caprovn@gmail.com. Chúc các bạn những gì tốt đẹp nhất!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: